|
gày ghĩa Sĩ picnic do Liên Đoàn tổ chức là một cuộc
gặp gỡ ghi rõ trong lòng, mãi không phai. Từng nụ
cười, từng tiếng đùa giỡn của những kẻ quen và
những kẻ lạ vẫn còn vương trong đầu.

Nghĩa Sĩ Xứ Đoàn Granville đã hẹn họp mặt tại sân trường
nhà thờ vào lúc 7.30 sáng. Anh Hưng, Anh Vương và các
thành phần Nghĩa Sĩ đã đến đúng giờ. Mọi người
trò chuyện, nghe nhạc, chụp hình …v.v., mong thời
gian thoáng trôi qua. Tám giờ đến tám rưỡi, đến
chín giờ vẫn chưa thấy hình bóng của Anh Thắng,
là Xứ Đoàn Trưởng. Lúc khoảng 9.15, Anh Thắng lái
xe bus tới, và mọi người nhảy lên. Dù đã hơi
bực vì trễ giờ, nhưng khi đặt chân trên xe, mọi
người đã có cảm giác êm ái, không còn trở
ngại. Trên xe có máy TV, VCR và micrô, để hát
Karaoke. Nghĩa Sĩ tụi em không ai rành những bài hát
ấy, cho nên không lên hát. Anh Hưng cầm mic hát, ai
cũng nghe với sự thú vị khâm phục.
Ở nhà thờ Revesby mọi Xứ Đoàn đã tham dự Lễ
xuất sắc, và đã chia thành đội từ một đến tám,
chờ đợi riêng Xứ Đoàn Granville. Từng người bước
lên xe bus, đến khi cả hai xe đã đầy chỗ, thiếu
cả chục người phải lên xe nhà đi.

Trên đường đi đến Stanwell Park, bầu khí trên xe ấm cúng,
vui đùa nhổn nhịp. Nhưng Trang nhớ rõ một kẻ
mặc áo đỏ, vô duyên, bất lịch sự ngồi về phía
cuối xe. Mỗi khi Anh Thắng cất tiếng lên làm người
tour guide, kẻ ấy lên tiếng chửi bới, chê bai, làm
cho mọi người khó chịu nóng máu. Vì Thiếu Nhi là
một đoàn thể hiền lành, luôn giúp đỡ nhau, thay
vì đè ép nhau, các anh Huynh Trưởng không để ý,
không chấp chuyện nhỏ này và bỏ qua. Không biết
kẻ ấy thuộc Xứ Đoàn nào!?! Miễn rằng không
phải là Granville là được rồi!
Vùng Stanwell Park có rừng núi, và cảnh tự nhiên đẹp
tuyệt vời. Các Huynh Trưởng, chưa ai đến bao lần,
nên lúc đầu Anh Thắng bị lạc đường, phải quay
lại tìm đường khác. Thế rồi tìm được chỗ đậu
xe ở một công viên kết nối với bãi biển. Trên
đồi có những người đang thưởng thức môn thể
thao hang gliding, và có những nhóm người Tây Phương
cũng thưởng thức ngày trời nắng đẹp ở công viên.
Granville,
vì không quen nhiều người thuộc những Xứ Đoàn
khác, nên sợ nhất bị chia rẽ thuộc những người
xa lạ. Dù mọi người bị chia ra theo nhóm riêng, nhưng
bọn em tìm cách lẩn qua cùng một đội với nhau.
Mai Nguyễn và Trang kéo nhau vô đội 5, do Anh Tùng
Nguyên dẫn đầu.
Những
phòng change rooms và cầu tiêu tỏa ra mùi hôi phải
bóp mũi mới chịu nổi! Đa số thành phần Nghĩa Sĩ
đã thay quần áo chơi biển, và đứng trò chuyện
đôi khi đợi chờ những anh chị huynh trưởng họp
mặt và thảo luận về những trò chơi trong ngày hôm
ấy. Hai chục phút trôi qua, các huynh trưởng cho phép
chạy ra biển bơi. Chạy một chút lại đứng yên,
mặt buồn hiu. Một nhóm người lifeguard đứng trên
bờ cát, cầm cái cờ với những chữ “No
Swimming”. Tinh thần mọi người chợt rớt xuống
tận đáy biển khơi. Những người lifeguard cho hay
rằng ngày hôm ấy sóng đánh mạnh qúa, và có
những ripples, nên cấm không ai được bơi. Vừa
buồn, vừa hối tiếc (regretful or resentful), không ai
còn sức và tinh thần hoạt động vì cảm thấy
thất vọng.

Anh Tùng Nguyên thổi còi họp theo đội, và chơi
tug-of-war, nhưng không có dây. Các đội viên phải
ôm eo nhau, kéo đến khi đứt hoặc một đội có
thể kéo đội kia qua bên mình. Trò này vui lắm, nhưng
đội 5 của Trang bị đứt, và hai người bị kéo
qua bên kia. Có vòng trung kết, và một vòng đặc
biệt Nghĩa Sĩ đấu với Huynh Trưởng. Huynh Trưởng
thắng 2-1, vì Nghĩa Sĩ thích ngồi coi hơn là ôm và
kéo.
Phong cảnh nước biển đẹp tuyệt và bầu trời nắng
đẹp, nên mọi người được nghỉ giải lao thoải
mái, làm gì thì làm. Vì tính vui chơi của Nghĩa Sĩ
Granville, tụi em kéo nhau xuống nước nhảy sóng.
Chuyện này không phá kỷ luật, vì lifeguard nói là
‘no swimming’, chứ không phải ‘stay out of the
water’! Khanh kéo theo Trang, kéo theo Mai, nhảy vô nước.
Thấy vậy, Nga với Kim cũng vô. Nghĩa Sĩ Granville nâng
đỡ nhau khi bị ngã, và luôn bên nhau để giúp đỡ.
Còn Nghĩa Sĩ xứ đoàn khác, chỉ có vài ba người
dám vô nước chơi. Khi bị sóng đập, té ngang
ngửa thì càng thấy vui và càng muốn chơi tiếp. Chơi
một hồi khá lâu, có chuyện nguy xẩy ra. Một người
nghĩa sĩ nữ thuộc xứ đoàn nào đó bị sóng kéo
xa lắc xa lơ. Vì bị sóng vỗ liên tiếp, nên she không
đứng dậy nổi, và bị lôi ra khơi. Vài người
nhảy vô nước, để bơi lại gần giúp đỡ, nhưng
lúc này thì người ấy đã có cơ hội tự kéo mình
lên, và đặt đôi bàn chân trên cát, từ từ bước
về bờ cát. May rằng Thiên Chúa giúp đỡ bọn
Thiếu Nhi khờ dại này, không thì chuyện lớn xẩy
ra, và một ngày vui chơi sẽ biến thành một ngày
buồn bã, và đầy oán trách. Chuyện này cảnh cáo
chúng ta rằng bất cứ chuyện gì có thể xẩy ra
bất chợt, ai nào ngờ. A lesson I will never forget.
Đi
chơi giải lao chán chê rồi tụi em kéo nhau vô thay
quần áo, tắm rửa gì đó. Trở lại công viên,
xếp hàng ăn BBQ. Khi ăn uống, mọi người ngồi
chung với những người mình quen trong Xứ Đoàn, gây
nên sự chia rẽ. Thịt cừu, thịt bò, thịt gà
chẳng thiếu chi. Sausages, salad và nhiều thứ trái cây.
Ăn uống ngon lắm, không chỗ chê. Theo tính tình con
gái tuổi mộng mơ ( “con gái bây giờ” ), ăn xong
là muốn exercise ngay! Cho nên mới lấy dây ra nhảy.
Nhảy kiểu này, nhảy kiểu nọ, cùng cười vui cùng
đùa giỡn. Không khí nồng ấm thoải mái.
Tiếp sau, tập họp trong đội. Lúc đầu, riêng nhóm của
Trang, và có lẽ cũng như những đội khác, mọi người
xa lạ từ từ làm quen và trò chuyện hỏi thăm. Trò
chơi đầu tiên do Anh Tùng Nguyên hướng dẫn đặt
tên là "rước kiệu". Nhằm mùa Chay, mỗi
đội phải làm kiệu cho "Chúa Giêsu" ngồi
lên, và đi đến nơi nào đó. Mỗi đội có khoảng
bảy hoặc tám đội viên. Hai người cầm chặt tay
nhau làm kiệu cho một người ngồi lên. Còn lại
hai người nắm chân người khác (người ấy phải
bò bằng tay). Một cặp bò ở phía trước kiệu,
cặp kia bò ngược lại, ở phía sau kiệu. Đội nào
có dư người, thì người ấy làm gì thì làm. Lần
đầu chơi, cười bể bụng! Bà con té ngã đè lên
nhau, cười lăn, không đứng lên nổi. Lần thứ nhì
chơi cũng đỡ hơn.

Trò chơi kế tiếp cũng ngồ ngộ như thế. Mỗi đội
viên phải sắp xếp làm sao để nắm vững cổ chân
nhau để trồng lên nhau như là cái pyramid của dân
Ai Cập thời xưa. Nhóm nào còn đứng cao nhất trong
vòng hai phút thì thắng. Những anh Huynh Trưởng lên
làm mẫu cho xem. Các anh trồng lên ba tầng (3
storeys), Anh Thuyên đứng ở trên cùng. Đến phiên các
đội làm thử … nhưng cũng ngã. Sau hai phút, mỗi
đội xếp được hai hoặc ba người trên cùng, đã
khá lắm rồi!
Trò
chơi tiếp kế … gây nên một sự gần gũi giữa các
đội viên. Mỗi đội xếp theo hàng dọc, và ngồi
xuống. Mỗi người gác chân mình lên người ở trước,
và dùng tay thay chân để đi. Trò chơi khởi hành, và
giữa đường một số đội bị đứt đuôi, nhưng
đầu vẫn nhào tới, khiến những ai bị bỏ lại
ôm bụng, lăn ra cười với nhau. Những người Tây
Phương ở chung quanh cũng nhìn và cười theo.
Tiếp
sau, mỗi đội được trao một bong bóng water
balloon, đựng đầy nước. Qủa bong bóng này phải
kẹp vô dây lưng của một người nào đó, và người
này đứng ở cuối hàng. Mỗi người ôm eo nhau.
Objective của trò chơi là “đầu bóp đuôi”. Theo
kỷ luật, riêng người ở đầu mới có thể bóp.
Đội nào bị đứt hoặc bị bóp, sẽ thua, và
ngồi xuống. Đội 5 do Trang dẫn đường, và Nết
Na làm đuôi! Đội 5 khá lắm, đứng hạng 3 trong
tổng cộng 8 đội. Đội đứng hạng nhì ăn gian,
lấy áo choàng che, để người khác không dám bóp
bậy bạ! Còn đội đứng hạng nhất giỏi lắm,
cả đội hợp tác với nhau. Trò này vui lắm, và kéo
dài khá lâu.
Chơi
xong rồi, được nghỉ giải lao – ăn uống và
nhảy dây. Không ngờ bọn Thiếu Nhi Nghĩa Sĩ và các
Trưởng có tài nhảy dây đủ thứ kiểu. Sớm
muộn đến giờ thổi còi tập họp, để chuẩn
bị đi về. Nhưng ai ai cũng không để ý mấy. Các
đội viên Đội 5 chạy tới chạy lui, xin số điện
thoại và email của nhau. Sau khi cũng đùa giỡn với
nhau cả ngày, mọi người đã cảm thấy một chút
nào thoải mái và vui vẻ, thích thú về Thiếu Nhi.
Sau khi họp lại, trao phần thưởng cho hai đội
xuất sắc nhất trong ngày, mọi người đứng chung
với nhau, để chụp vài tấm hình chung.

Ánh nắng chiều tà soi sáng những ánh
mắt, những nụ cười vui tươi. Trong ngày ấy,
tổng cộng hơn khoảng một trăm bốn chục người
tham dự. Những kỷ niệm ngày này khắc ghi trong lòng,
mãi không phai. Dù chỉ vài tiếng ngắn gọn, nhưng
đã chớm nở tinh thần đồng kết, năng khiếu xã
giao, và xua đuổi bao nhiêu ưu tư buồn phiền của
đời sống hàng ngày.
2. Những Kỷ Niệm Khó Quên
|