2. Benjamin West kể chuyện ông đã trở thành danh hoạ như thế
nào: “ Một ngày kia, ông định vẽ hình em gái Sally, nhưng đã
làm dơ bẩn cả bếp. Khi mẹ về, không những là không la mắng mà
còn thưởng cho ông một cái hôn. Cái hôn của bà mẹ đã khiến ông
trở thành họa sĩ.”
3. Bản tính con người, theo William James, là mong mỏi, tán
đồng và khen thưởng. Người được khen thưởng sẽ cố làm nhiều
hơn nữa để chiều lòng.
II. Ý NIỆM VỀ KHEN
THƯỞNG
1. Khen thưởng và sửa phạt
phải nằm trong mục đích để giáo dục, không gây thù hận hay bè
phái.
2. Khen thưởng để khích lệ, nâng cao tinh thần cố gắng. Sửa
phạt để duy trì kỷ luật trong đoàn thể.
3. Điều hoà thưởng phạt để làm cho đoàn thể thăng tiến trong
tinh thần hiệp nhất và yêu thương.
III. ĐỨC TÍNH CẦN CÓ
1. Quan sát
2. Công bằng
3. Đại lượng
IV. NGUYÊN TẮC KHEN THƯỞNG
1. Phần thưởng không quan
trọng, quan trọng là cách khen thưởng.
2. Nên khen thành tích, những gì các em đã làm được như những
việc giúp đỡ trong nhà, những hành động giúp ích, sự thật thà
ngay thẳng, các đức tính tốt,… trẻ sẽ cố gắng thêm. Không nên
khen về nhân cách, tính tình.
3. Khen những gì các em có trách nhiệm hơn là khen những gì
ngoài tầm tay hoạt động của các em.
4. Lời khen quan trong nhất là nơi những người có quan hệ với
các em: cha mẹ, thầy cô, huynh trưởng. Khen thưởng nhiều giúp
trẻ em thắng lướt tính nhút nhát và phát triển tính tự lập.
Ngoài ra sự khen thưởng còn phát triển tinh thần cộng tác.
5. Khen thưởng phải chân thành, không khách sáo hay phóng đại.
Trẻ em thông minh hiểu khi nào ta chân thành mà không nịnh bợ.
6. Khen thưởng những điều các em làm vì sáng kiến riêng và có
giá trị. Cách khen thưởng đó giúp các em phát triển thêm nhiều
sáng kiến trong tương lai.
7. Khen thưởng càng sớm càng tốt, đừng để lâu quá sẽ thành vô
nghĩa, các em không kiên nhẫn như ta.
V. NGUYÊN TẮC SỬA PHẠT
Người Huynh Trưởng phải nhận
biết rằng hình phạt là một phương cách giúp cho các em sống
xứng đáng hơn, hiểu biết lỗi lầm của mình để tự sửa đổi, và
cũng để cho các em kém kỷ luật lấy đó làm gương.
1. Đừng bao giờ vơ đũa cả nắm.
2. Không bao giờ ỷ vào quyền hạn và chức vụ của mình.
3. Không lẩn tránh trách nhiệm bởi hình phạt mình đưa ra.
4. Không dùng hình phạt như sự trả thù cá nhân.
5. Không áp dụng hình phạt bởi sự hấp tấp thiếu đắn đo suy nghĩ,
thiếu nhận xét và phán đoán.
A. Trước Khi Phạt
Trưởng phải nhận biết và hiểu rõ:
1. Luật có phải do tự mình đưa ra không?
2. Luật có được giải thích rõ ràng không?
3. Có phải người có trách nhiệm hiểu luật một đàng nhưng lại
áp dụng một nẻo không?
4. Người phạm luật có vì cố ý hay vô tình không?
5. Các em có đủ điều kiện để thi hành không? Nếu không thì phần
trách nhiệm thuộc về ai?
6. “Vô tội nhưng hữu trách”. Nguyên nhân nào làm các em phạm
luật?
B. Trong Khi Phạt
1. Trưởng phải hiểu rằng sửa phạt là vì lợi ích chung, bất đắc
dĩ mới áp dụng hình phạt.
2. Phải để cho người có lỗi tự biện hộ cho hành động của mình
3. Cân nhắc kỹ lưỡng hình phạt cho xứng đáng, không vượt quá
khả năng người bị phạt
4. Giải thích rõ để các em nhận biết mình có lỗi và đáng bị
phạt.
5. Tôn trọng quyền hạn của người khác nếu người bị phạt không
thuộc phạm vi của mình.
6. Không tăng thêm hay giảm bớt hình phạt.
7. Không để các em biến hình phạt thành một trò đùa hay mục
tiêu chế diễu bêu xấu các em khác.
C. Sau Khi Phạt
1. Tuyệt đối không nhắc lại lỗi lầm tránh làm cho các em có
mặc cảm với chính mình
2. Không nên hoài nghi các em sẽ tiếp tục vi phạm nữa
VI. LƯU Ý
Huynh Trưởng là nhà giáo dục
1. Khi cần phạt thì phải phạt để duy trì kỷ luật, có thể biến
hình phạt thành sự khích lệ, sửa đổi.
2. Nên áp dụng theo phương pháp hàng đội để khuyến khích tinh
thần đồng đội.
3. Tránh lầm lẫn cho rằng muốn lấy lòng các em thì không nên
phạt.
4. Tránh gieo ác cảm trong lòng các em.